Tình mẹ thấu động đất trời

0
2512

Rút dây thở đi, đừng hi vọng nữa, bỏ cuộc đi… Vô vàn lời khuyên ngăn như những vết cứa vào trái tim người mẹ tội nghiệp, nhưng tất cả không khiến bà thôi hi vọng một ngày con trai mình sẽ hồi phục và có thể trò chuyện lại với mình.

Đó là câu chuyện về bà Lê Thị Thu Đông (58 tuổi, ở Đắk Nông), người đã bán hết tất cả những gì mình có và ròng rã suốt 8 năm qua đưa con đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác để chữa trị.
Một ngày cuối tháng 5-2011, một cú điện thoại khiến bà ngã quỵ: con trai út mới 20 tuổi Võ Thành Hữu Nghĩa bị tai nạn trong lúc đi bán hoa kiếm thêm thu nhập cho việc học.
Khi đó Nghĩa đang là sinh viên năm thứ hai ngành Thiết kế đồ họa.

Một liều thuốc quan trọng giúp Nghĩa mau hồi phục là sự lạc quan, vui vẻ của hai mẹ con – Ảnh: DUYÊN PHAN

“Ba Nghĩa cũng qua đời vì tai nạn giao thông. Lúc hay tin Nghĩa bị tai nạn tôi sợ lắm, sợ Nghĩa sẽ vụt khỏi tầm tay tôi như cách mà ba nó ra đi không một lời từ biệt” – bà Đông nghẹn ngào chia sẻ.
Tại Viện Y dược học dân tộc TP.HCM, mọi người đều biết đến người mẹ vĩ đại và cậu con trai với nghị lực phi thường đang hồi phục từng ngày ấy.
Nghĩa ngày ấy bị chẩn đoán chết lâm sàng, sống đời sống thực vật hơn 6 tháng nhưng người mẹ quyết không buông tay, hằng ngày vẫn trò chuyện với con trai.
Tình yêu và sự kiên trì của người mẹ dường như đã thấu động tận đất trời. Và điều kỳ diệu đã đến với hai mẹ con, giờ đây Nghĩa đã nói và đi lại được tuy còn khó khăn.
Điều khiến mọi người khâm phục ở hai mẹ con hơn nữa là sự lạc quan, niềm tin vào cuộc sống và sự bền bỉ hiếm có.
Ngoài việc chăm sóc con, bà Đông còn nhận thêm việc đi mua cơm, giặt đồ cho những bệnh nhân khác để kiếm chút tiền, lúc trước sức khỏe tốt bà còn tranh thủ rửa chén theo giờ cho các nhà hàng…
“Biết con đường phía trước còn vô vàn gian nan nhưng Nghĩa sẽ vì mẹ mà cố gắng hơn. Mẹ đã hi sinh quá nhiều vì mình, mong có một ngày mình sẽ hồi phục hoàn toàn để phụng dưỡng mẹ” – Hữu Nghĩa tâm sự.
Cô Đông luôn bên cạnh con trai để động viên tinh thần con – Ảnh: DUYÊN PHAN
Hành trình của hai mẹ con còn dài, nhưng không một ai trong hai người thôi hi vọng – Ảnh: DUYÊN PHAN
Mỗi bước đi của Nghĩa đều có bóng dáng của mẹ, vận động leo bậc cầu thang khá khó khăn đối với cả hai mẹ con – Ảnh: DUYÊN PHAN
Biết mẹ đã hi sinh nhiều vì mình, dù đau đớn đến mấy trong quá trình tập luyện Nghĩa cũng luôn cố gắng – Ảnh: DUYÊN PHAN
Nghĩa cho biết, mẹ giờ lưng còng xuống cũng vì 8 năm phải oằn mình đẩy xe cho mình – Ảnh: DUYÊN PHAN
Nghĩa cùng mẹ tập vận động mọi lúc mọi nơi với mong muốn mau chóng hồi phục để giúp đỡ mẹ – Ảnh: DUYÊN PHAN
Nghĩa cho biết lúc nào cũng cảm thấy an tâm vì sau lưng luôn có mẹ – Ảnh: DUYÊN PHAN
Cô Đông giúp con trai tập vật lý trị liệu vì tay trái của Nghĩa không cử động được – Ảnh: DUYÊN PHAN
Nghĩa không phụ sự kỳ vọng của mẹ, giờ đây cậu đã chập chững những bước đi mà không phải lúc nào cũng phụ thuộc xe lăn nữa – Ảnh: DUYÊN PHAN
Cô Đông (trái) cho biết cô có thể nhận làm bất cứ việc gì chỉ cần có thêm chút tiền để lo cho con – Ảnh: DUYÊN PHAN
Cô Đông trên xe buýt đi lấy thuốc uống cầm chừng để dành tiền lo cho con – Ảnh: DUYÊN PHAN
Vui vẻ, hòa đồng và hay giúp đỡ người khác là những từ mà những bệnh nhân ở đây dành cho mẹ Nghĩa – Ảnh: DUYÊN PHAN

copy từ Duyên Phan/báo Tuổi trẻ

SHARE